bài thơ hạt gạo làng ta

Một số bài xích nằm trong kể từ khoá

Một số bài xích nằm trong tác giả

Đăng bởi vì Vanachi nhập 02/09/2005 16:05, tiếp tục sửa 4 thứ tự, thứ tự cuối bởi vì karizebato nhập 26/07/2009 21:24

Bạn đang xem: bài thơ hạt gạo làng ta

Linh Phương - Trường Tiểu học tập Quang Trung - Đội ca mái ấm thiếu thốn nhi Ngô Quyền, TP. Hồ Chí Minh Hải Phòng Đất Cảng trình diễn

Đang chuyên chở...

Giai điệu Tự hào 06.15: Hạt gạo làng mạc tao - Trần Thu Hà, My Anh & Tốp ca Thiếu Nhi

Đang chuyên chở...

Hạt gạo làng mạc tao - Thanh Lan thu thanh trước 1975

Kính tặng chú Xuân Diệu

Hạt gạo làng mạc ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy
Có hương thơm sen thơm
Trong hồ nước nước đầy
Có điều u hát
Ngọt bùi đắng cay...

Hạt gạo làng mạc ta
Có bão mon bảy
Có mưa mon ba
Giọt các giọt mồ hôi sa
Những trưa mon sáu
Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ
Mẹ em xuống ghép...

Hạt gạo làng mạc ta
Những năm bom Mỹ
Trút bên trên cái nhà
Những năm cây súng
Theo người cút xa
Những năm băng đạn
Vàng như lúa đồng
Bát cơm trắng mùa gặt
Thơm hào giao thông vận tải...

Hạt gạo làng mạc ta
Có công những bạn
Sớm này kháng hạn
Vục mẻ mồm gàu
Trưa này bắt sâu
Lúa cao rát mặt
Chiều này gánh phân
Quang trành quết đất

Hạt gạo làng mạc ta
Gửi đi ra chi phí tuyến
Gửi về phương xa
Em sướng em hát
Hạt vàng làng mạc tao...


1969

Nguồn:
1. Trần Đăng Khoa, Góc Sảnh và khoảng tầm trời, NXB Văn hoá dân tộc bản địa, 1999
2. SGK Tiếng Việt 5, tập luyện 2, NXB Giáo dục đào tạo, 2004
3. SGK Văn 5, tập luyện 2, NXB Giáo dục đào tạo, 1989

Xếp theo:

Trang nhập tổng số 1 trang (3 bài xích trả lời)
[1]

Bài thơ Hạt gạo làng mạc ta của Trần Đăng Khoa ghi chép năm 1969 khi thi sĩ còn là 1 cậu bé nhỏ 11 tuổi tác. Thế nhưng mà bài xích thơ lại sở hữu tầm tâm trí của những người lớn: chín chắn, chững chàng làm thế nào.

Tứ thơ của bài xích thơ được cải tiến và phát triển chính thức kể từ ý khái quát: phân tử gạo được kết tinh nghịch kể từ những mùi vị và lắng đọng của quê nhà. Đó là hương thơm đồng dông nội, là bài xích ca làm việc, là điều ru của u, là vị phù rơi phì nhiêu màu mỡ của khu đất đai quê mái ấm. Nhưng phân tử gạo cũng còn được sản xuất đi ra kể từ nhập trở ngại của thiên tai, kể từ nhập sương lửa của cuộc chiến tranh. Hạt gạo không chỉ có là thành phầm vật hóa học nhưng mà còn là một thành phầm lòng tin vô giá:

Hạt gạo làng mạc ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy
Có hương thơm sen thơm
Trong hồ nước nước đầy
Có điều u hát
Ngọt bùi đắng cay

Các gian khổ 2 và 3 của bài xích thơ triệu tập thể hiện tại những “đắng cay”mới đã đạt được phân tử gạo mềm thơm tho. Trong một bài xích ca dao ông phụ thân từng nhắc nhở: “Ai ơi bưng đĩa cơm tràn. Dẻo ngon một phân tử đắng cay muôn phần”. Vị đắng cay nhưng mà Trần Đăng Khoa ham muốn nói đến việc là nỗi vất vả nhập xử lý thiên tai nhằm tạo ra của những người dân cày. Những bão lụt, hạn hán dồn dập… Điệp kể từ “có” kết phù hợp với số kể từ “bảy”, “ba”, “sáu”, thi sĩ tiếp tục thể hiện tại được sự tàn đập phá gớm ghê của thiên nhiên:

Hạt gạo làng mạc ta
Có bão mon bảy
Có mưa mon ba
Giọt các giọt mồ hôi sa
Những trưa mon sáu
Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ
Mẹ em xuống cấy

Bài thơ mệnh danh ý chí vượt lên trước khó khăn của u, của bà con cái dân cày trước việc khó khăn của vạn vật thiên nhiên.

Những năm 60, 70, giặc Mĩ leo thang phun đập phá miền Bắc. Chúng hòng hủy hoại những trở nên ngược kiến thiết tao, nhằm mục tiêu ngăn ngừa sự tiếp viện của hậu phương rộng lớn miền Bắc so với chi phí tuyến rộng lớn miền Nam. Những trai làng mạc nên lên đàng tiến công giặc:

Những năm bom Mĩ
Trút lên cái nhà
Những năm khẩu súng
Theo người cút xa

Ở quê mái ấm là những bà, những chị. Họ vừa vặn nên tạo ra vừa vặn nên đánh nhau nhằm bảo đảm trở nên ngược làm việc của tớ, bảo đảm quê nhà bình yên tĩnh với đồng lúa trực tiếp cánh cò cất cánh. Ngày ấy, hình hình ảnh những cô nàng súng quàng vai, sườn lưng treo băng đạn cả khi cày khi ghép phát triển thành một hình tượng đẹp nhất của trái đất nước ta. Đó là việc phối hợp đẹp nhất thân thuộc đánh nhau và sản xuất:

Xem thêm: notepad++ download

Những năm băng đạn
Vàng như lúa đồng
Bát cơm trắng mùa gặt
Thơm hào gửi gắm thông

Những năm mon khó khăn ấy, những em thiếu thốn nhi muốn làm góp phần 1 phần nhỏbé của tớ nhập công việc kiến thiết khu đất nước:

Hạt gạo làng mạc ta
Có công những bạn
Sớm này kháng hạn
Vục mẻ mồm gàu
Trưa này bắt sâu
Lúa cao rát mặt
Chiều này gánh phân
Quang trành quết đất

Các em nhập cuộc một cơ hội tự động giác, chịu thương chịu khó. Sự chịu thương chịu khó ấy được bài xích thơ thể qua loa những từ: sớm, trưa, chiều. Sự trái lập thân thuộc mức độ vóc bé nhỏ nhỏ với việc làm người rộng lớn nhưng mà những em nhập cuộc được người sáng tác tương khắc hoạ một cơ hội khá ngộ nghĩnh và xúc động.

Khổ cuối, người sáng tác nâng độ quý hiếm của phân tử gạo trở nên “Hạt vàng làng mạc ta”. Hạt gạo quý như phân tử vàng. Điệp khúc “Hạt gạo làng mạc ta” ở từng gian khổ thơ thể hiện tại được sự trân trọng kiêu hãnh ở trong phòng thơ so với quê nhà. Ta rất có thể quan sát những “hạt vàng” lung linh nhập bài xích thơ.

tửu tận tâm bởi tại

Khi thực hiện bài xích thơ này, Trần Đăng Khoa đang được học tập cấp cho I tuy nhiên bởi vì sự nắm rõ cuộc sống vùng quê và nhờ tài năng quan trọng, bài xích thơ được ghi chép đi ra một cơ hội thâm thúy, rung rinh động, nhiều ý nghĩa sâu sắc tuy nhiên lại cực kỳ trẻ em con cái.

Hạt gạo làng mạc tao.
Có vị phù rơi,
Của sông Kinh Thầy.
Có hương thơm sen thơm tho,
Trong hồ nước nước đầy…

Ở khoảng tuổi ấy nhưng mà biết nghĩ về như vậy là thâm thúy lắm. Từ một thực tiễn với tính khoa học tập là cây lúa bú dưỡng chất bên dưới bùn, khu đất đi ra hoa trổ bông, kết phân tử ( như ai ai cũng biết) thì thi sĩ bởi vì sự tinh xảo của linh hồn còn nghe được, cảm biến được “vị phù sa”, “hương sen thơm” nhập phân tử gạo. Và không dừng lại ở đó nữa với tất cả tình người, lòng người ấp ủ:

Có điều u hát,
Ngọt ngào thời điểm hôm nay.

Làm đi ra phân tử gạo khó khăn biết chừng này. Ca dao cổ với câu ngấm thía:

Ai ơi bưng đĩa cơm đầy
Dẻo thơm tho một phân tử đắng cay muôn phần.

Đó là cơ hội tuyên bố thẳng, với đặc điểm luân lí, khá nghiêng hẳn theo lí trí. Còn nhập bài xích thơ này, Trần Đăng khoa nhằm thực tiễn rằng lên:

Hạt gạo làng mạc ta
Có bão mon bảy
Có mưa mon ba
Giọt các giọt mồ hôi sa
Những trưa mon sáu

Bão dập, nắng nóng lửa, mưa dầm, vạn vật thiên nhiên của tổ quốc nước ta đới khó khăn này tiếp tục sập nhập đầu bà con cái dân cày từng nào nhọc mệt nhằn nhằm thực hiện đi ra phân tử gạo, nhưng mà rõ ràng nhất là u của mình:

Nước như ai nấu nướng,
Chết cả cá cờ.
Cua ngoi lên bờ,
Mẹ em xuống ghép.

Bốn câu thơ với mức độ chứa chấp rộng lớn về nội dung, về kiểu dáng thể hiện. Nghĩ bằng phương pháp nghĩ về của trẻ em con cái, người sáng tác mới nhất đối chiếu loại nước bởi mặt mũi trời hun rét lên ở ruộng với nước rét nhưng mà tao nấu ăn lên; nước rét đến mức độ “chết cả cá cờ” thì nên là bên dưới con cái đôi mắt và tâm trí của trẻ em con cái mới nhất phát hiện ra được. Vì sao vậy? Cá cờ là loại cá thường hay gọi là cá thia thia, thân thuộc đuôi nhiều sắc tố sặc sỡ, những cậu bé nhỏ ở vùng quê nhưng mà bắt được là thông thường đưa về nuôi ở chai, lọ thuỷ tinh nghịch như ở TP. Hồ Chí Minh người tao nuôi cá vàng.

Nước rét bị tiêu diệt cả cá, như bị tiêu diệt thất lạc loài cá cờ thì ngược là tiếc rứt ruột. Phải với con cái đôi mắt trẻ em con cái, tâm lí trẻ em con cái mới nhất ghi chép được nhị câu thơ:

Nước như ai nấu nướng,
Chết cả cá cờ.

“Cua ngoi lên bờ” ko sinh sống ở vùng quê không tồn tại thực tiễn ruộng đồng thì không tồn tại câu thơ cơ. Nóng vượt lên trước, cua nên ngoi lên bờ, tuy nhiên bất thần cho tới sửng sốt:

Cua ngoi lên bờ,
Mẹ em xuống cấy…

Hai câu thơ, nhị hình hình ảnh đối nghịch ngợm nhau khiến cho một chấn động tình yêu mạnh trong trái tim người hiểu. Có nên rằng gì nhiều về những vất vả của những người u nhằm thực hiện đi ra phân tử gạo? Hai câu thơ này đã rằng lên rất nhiều.

Kể đi ra bài xích thơ giới hạn ở đó là được rồi, là đích thị với khoảng tuổi của những người ghi chép. Nhưng nhập thời gian toàn nước dồn mức độ tiến công Mĩ, trẻ em con cái cũng già nua cút trước tuổi tác. Các em ko được sinh sống loại hồn nhiên loại tuổi tác bắt dế, nuôi chim của tớ. Trần Đăng Khoa cũng vậy mà còn phải không dừng lại ở đó nữa. Vì mưu trí rộng lớn người, em tiếp cận không gian chủ yếu trị, không gian xã hội một cơ hội tinh tế bén:

Những năm bom Mỹ
Trút bên trên cái nhà
Những năm cây súng
Theo người cút xa
Những năm băng đạn,
Vàng rộng lớn lúa đồng.
Bát cơm trắng mùa gặt,
Thơm hào gửi gắm thông…

Băng đạn vàng như lúa đồng, có lẽ rằng này đó là ý thơ hoặc nhất nhập cả bài xích và cũng chính là câu thơ hoặc nhất nhập toàn bộ những bài xích thơ ghi chép về người dân cày miền Bắc trong mỗi năm tiến công Mĩ. Câu thơ này hoặc về việc điển hình nổi bật, hoặc về việc đối chiếu độc đáo và khác biệt, mới nhất kỳ lạ và đúng đắn. Phải sinh sống trong mỗi năm mon ấy mới nhất với sự liên tưởng về bông lúa vàng trĩu phân tử với những băng đạn vàng rực, cũng trĩu nặng nhập tay người tiến công giặc.

Trần Đăng Khoa vừa vặn mô tả phân tử gạo ngàn đời, vừa vặn nói đến việc phân tử gạo trong những năm tiến công Mĩ: khó khăn và tình nghĩa. Tác fake biết tinh lọc những hình hình ảnh với mức độ rung rinh động. Câu thơ:

Bát cơm trắng mùa gặt,
Thơm hào gửi gắm thông…

Vừa rằng lên được yếu tố hoàn cảnh vừa vặn nêu được khí thế tổ quốc của ngày ấy.

tửu tận tâm bởi tại

Năm ngay sát không còn, đầu năm chuẩn bị cho tới, nhiều người đang được xốn lịch sự chạy ngược chạy xuôi để sở hữ cho tới được tấm vé tàu, vé xe pháo hầu kịp về quê sau 1 năm xa xôi cơ hội. Họ hào khởi về quê đón một chiếc đầu năm, một ngày xuân, 1 năm mới nhất với bao ước mơ tươi tỉnh đẹp nhất nằm trong mái ấm gia đình, mặt mũi người thân trong gia đình. Các con cháu thiếu thốn nhi còn vội vã hy vọng đầu năm biết bao! Mong cho tới nỗi những con cháu thông thường kiểm đếm ngược thời hạn, hoặc căn vặn người rộng lớn còn từng nào nữa sẽ tới đầu năm.

Ông bà tao cực kỳ quý trọng phân tử gạo, coi phân tử gạo, phân tử cơm trắng là “hạt ngọc” trời cho tới nhằm nuôi sinh sống trái đất. Chính vì vậy, nhưng mà những phân tử cơm trắng, con cái con cháu sơ lý thực hiện vương vãi vãi xuống đát, các cụ tao nên nhặt lên, còn nếu như không thì “phí của trời”. Mà quả thực, nhập dân giang biết bao câu truyện về người coi thường: Hạt ngọc” của trời đã nhận được lãnh kết quả mướn thảm, nhức thương, kể từ đang được giàu sang trở thành nghiền gia bại sản. Hạt gạo tuy rằng được trời cho tới, tuy nhiên nên qua loa sức lực của trái đất một nắng nóng nhị sương mới nhất với. Trong bài xích thơ Hạt gạo làng mạc ta của Trần đăng khoa ghi chép năm 1968 khi thi sĩ vừa vặn tròn trặn 10 tuổi tác tiếp tục rằng lên được 1 phần ý nghĩa sâu sắc cơ.

Hạt gạo làng mạc ta
Có vị phù sa
Của sông kinh thầy
Có hương thơm sen thơm
Trong hồ nước nước đầy
Có điều u hát
Ngọt bùi hôm nay
Hạt gạo làng mạc ta
Có bảo mon bảy
Có mưa mon ba
Giọt các giọt mồ hôi sa
Những ko mon sáu
Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ

Ấy thế nhưng mà “Mẹ em xuống cấy” u đâu cai quản nắng nóng mưa, đầu tắt, mặt mũi tối nhằm thăm dò đĩa cơm tràn cho tới con cái, cho tới mái ấm gia đình rét bụng.

Xem thêm: gunny lau hoc sinh

Vì thế, ca dao nước ta như tiếp tục đồng cảm với bao vất vả cực kỳ nhọc mệt ngấm đẫm bùi nhùi hôi của những người dân cày chân lấm tay bùn và lên giờ nhắc nhỡ từng người:

Ai ơi bưng đĩa cơm đầy
Dảo thơm tho một phân tử, đắng cay muôn phần

Hạt gạo được trái đất chế đổi thay đi ra nhiều loại thực phẩm, bao loại bánh ngược, với mùi vị mặn mòi, và lắng đọng không giống nhau, và thiệt đa dạng theo gót từng vùng miền của quê nhà tổ quốc. Ta chỉ rất có thể cảm biến một cơ hội vừa đủ khi và được song thứ tự trải qua và hương thụ. Thật thú vị khi được ngòi xung quanh nhà bếp lửa hồng, với loại lanh se se vào thời gian cuối sầm uất nhằm nom dòm một nồi bánh chưng đợi cho bánh chín rền trong mỗi ngày đón xuân chuẩn bị cho tới.

tửu tận tâm bởi tại