nguyên lý tảng băng trôi

Bách khoa toàn thư ngỏ Wikipedia

Ernest Hemingway như được tự sướng mang đến phiên bạn dạng năm 1940 của Chuông nguyện hồn ai

Nguyên lý tảng băng trôi, lý thuyết tảng băng hoặc lý thuyết thiếu thốn sót là một trong nghệ thuật ghi chép văn được ngôi nhà văn người Mỹ Ernest Hemingway đưa ra. Là một ngôi nhà báo trẻ con, Hemingway cần triệu tập report của tớ về những sự khiếu nại vừa phải xẩy ra, với đặc biệt không nhiều toàn cảnh hoặc thao diễn giải. Khi phát triển thành ngôi nhà văn ghi chép truyện cộc, ông vẫn lưu giữ phong thái tối giản này, chỉ triệu tập vô những nguyên tố mặt phẳng tuy nhiên ko thảo luận rõ nét về những chủ thể cơ bạn dạng. Hemingway tin tưởng rằng chân thành và ý nghĩa thâm thúy rộng lớn của một mẩu truyện tránh việc được thể hiện nay rõ ràng bên trên mặt phẳng, tuy nhiên nên lan sáng sủa âm thầm.

Bạn đang xem: nguyên lý tảng băng trôi

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Giống như các ngôi nhà văn Mỹ khác ví như Mark Twain, Stephen Crane, Theodore Dreiser, Sinclair Lewis và Willa Cather, Hemingway thao tác như 1 ngôi nhà báo trước lúc phát triển thành một đái thuyết gia. Sau khi chất lượng nghiệp trung học tập, ông đi làm việc phóng viên báo chí cub mang đến The Kansas City Star,[1] bên trên cơ Hemingway nhanh gọn lẹ hiểu được thực sự thông thường ẩn ỉm bên dưới mặt phẳng của một mẩu truyện.[2] Ông tiếp tục học hỏi và giao lưu về tham lam nhũng vô chủ yếu trị TP.HCM, và trong số chống cấp cho cứu giúp của cơ sở y tế và bốt công an, từng người tiêu dùng một phía nạ không tin tưởng "như áo giáp nhằm tủ chắn từng lỗ hổng tin tưởng tức". Trong kiệt tác của tớ, ông tiếp tục ghi chép về những sự khiếu nại với tương quan, ko bao hàm vấn đề toàn cảnh. Là phóng viên báo chí quốc tế của Toronto Star, khi sinh sống ở Paris vô đầu trong thời gian 1920, ông đã mang tin tưởng về Chiến giành giật Greco-Thổ Nhĩ Kỳ vô rộng lớn một chục bài bác báo. Như người ghi chép tiểu truyện Jeffrey Meyers lý giải, "ông chỉ report một cơ hội khách hàng quan lại những sự khiếu nại tức thời nhằm đạt được sự triệu tập và độ mạnh triệu tập vào một trong những điểm sáng sủa chứ không cần cần là một trong Sảnh khấu".[1] Từ Chiến giành giật Hy Lạp-Thổ Nhĩ Kỳ, ông tiếp tục giành được kinh nghiệm tay nghề ghi chép lách quý giá chỉ tuy nhiên ông đã mang thanh lịch việc ghi chép đái thuyết. Hemingway tin tưởng rằng đái thuyết hoàn toàn có thể dựa vào thực tiễn, tuy nhiên nếu như một thưởng thức được tuyển lựa, như anh tao lý giải, thì "những gì ngôi nhà văn tạo nên tiếp tục trở thành chân thực rộng lớn những gì anh tao nhớ".

Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

If a writer of prose knows enough of what he is writing about he may omit things that he knows and the reader, if the writer is writing truly enough, will have a feeling of those things as strongly as though the writer had stated them. The dignity of movement of an ice-berg is due đồ sộ only one-eighth of it being above water. A writer who omits things because he does not know them only makes hollow places in his writing.

(Nếu một người ghi chép biết đầy đủ về những gì anh tao đang được ghi chép, anh tao hoàn toàn có thể bỏ dở những điều anh tao biết và người gọi, nếu như người ghi chép thực sự ghi chép đầy đủ, sẽ sở hữu xúc cảm về những vấn đề đó mạnh mẽ và tự tin như thể ngôi nhà văn tiếp tục ghi chép nó rời khỏi. Vẻ nghiêm túc của một tảng băng là vì duy nhất phần tám của chính nó phía trên mặt mày nước. Nhưng một ngôi nhà văn bỏ dở những điều tuy nhiên anh tao ko biết thì lại chỉ tạo nên những địa điểm trống trải vô nội dung bài viết của anh ấy tao.)

—Ernest Hemingway in Death in the Afternoon, [3]

Năm 1923, Hemingway tiếp tục suy nghĩ rời khỏi phát minh về một lý thuyết mới nhất về văn bạn dạng sau khoản thời gian triển khai xong truyện cộc "Hết mùa". Trong A Moveable Feast, cuốn hồi ký được xuất bạn dạng tiếp sau đó của ông về trong thời gian còn là một trong ngôi nhà văn trẻ con ở Paris, ông giải thích: "Tôi tiếp tục bỏ dở loại kết thực sự của" Out of Season " tuy nhiên ông già cả tiếp tục treo cổ tự động tử. Vấn đề này và đã được bỏ dở bên trên lý thuyết mới nhất của tôi rằng chúng ta có thể bỏ dở bất kể điều gì  ... Và phần bị bỏ dở tiếp tục gia tăng mẩu truyện. " [4] Trong chương chục sáu của Death in the Afternoon, ông đối chiếu lý thuyết của tớ về sự việc ghi chép với cùng một tảng băng trôi.

Nhà ghi chép tiểu truyện của Hemingway, Carlos Baker tin tưởng rằng với tư cơ hội là ngôi nhà văn ghi chép truyện cộc, Hemingway tiếp tục học tập được "cách tận dụng tối đa tối nhiều, cơ hội hạn chế tỉa ngữ điệu và rời vận động tiêu tốn lãng phí, cơ hội nhân lên độ mạnh và cơ hội ko phát biểu gì ngoài thực sự Theo phong cách này được luật lệ phát biểu nhiều hơn thế thực sự. " [5] Baker cũng chú ý rằng phong thái ghi chép của "lý thuyết tảng băng trôi" đã cho chúng ta thấy rằng sự phức tạp kể chuyện và sắc thái của một mẩu truyện, hoàn hảo với tính hình tượng, hoạt động và sinh hoạt bên dưới mặt phẳng của chủ yếu mẩu truyện.

Xem thêm: notepad++ download

Ví dụ, Hemingway tin tưởng rằng một ngôi nhà văn hoàn toàn có thể tế bào miêu tả một hành vi, ví dụ như hành vi câu cá của Nick Adams vô truyện "Big Two-Hearted River", trong những khi truyền đạt một thông điệp khác với hành vi đó: Nick Adams triệu tập vô câu cá nhằm ko cần suy nghĩ về sự việc khủng hoảng rủi ro tuy nhiên thưởng thức cuộc chiến tranh của tớ đem đến.[6] Trong bài bác đái luận "Nghệ thuật của truyện ngắn", Hemingway phân tích về cách thức của mình: "Một vài ba điều tôi thấy là trúng. Nếu chúng ta bỏ dở những điều cần thiết hoặc sự khiếu nại tuy nhiên chúng ta biết, mẩu truyện được gia tăng. Nếu chúng ta bỏ dở một chiếc gì cơ vì như thế chúng ta ko biết về nó, mẩu truyện tiếp tục trở thành vô độ quý hiếm. Thử nghiệm của ngẫu nhiên mẩu truyện nào là là những loại tuy nhiên chúng ta, chứ không cần cần những chỉnh sửa viên của chúng ta, bỏ dở."[7] Một ngôi nhà văn tiếp tục lý giải thực hiện thế nào là nó đưa đến sự thú vị cho 1 câu chuyện:

Hemingway said that only the tip of the iceberg showed in fiction—your reader will see only what is above the water—but the knowledge that you have about your character that never makes it into the story acts as the bulk of the iceberg. And that is what gives your story weight and gravitas.

(Hemingway bảo rằng chỉ phần nổi của tảng băng được thể hiện nay vô đái thuyết — người gọi tiếp tục chỉ thấy những gì phía trên mặt mày nước — tuy nhiên kỹ năng và kiến thức tuy nhiên chúng ta với về hero của tớ, những loại ko khi nào lọt được vào mẩu truyện, nhập vai trò là phần rộng lớn của tảng băng. Và này đó là những gì đưa đến mức độ nặng nề và mức độ mê hoặc mang đến mẩu truyện của chúng ta.)

Từ việc gọi Rudyard Kipling Hemingway tiếp nhận thực hành thực tế tinh giảm văn xuôi không còn nút hoàn toàn có thể. Về định nghĩa thiếu thốn sót, Hemingway tiếp tục ghi chép vô "Nghệ thuật của truyện ngắn": "Bạn hoàn toàn có thể bỏ dở bất kể điều gì nếu như khách hàng hiểu được chúng ta tiếp tục bỏ dở và phần bị bỏ dở tiếp tục gia tăng mẩu truyện và khiến cho người xem cảm nhận thấy điều gì cơ nhiều hơn thế bọn họ hiểu." [1] bằng phẳng cơ hội vô hình dung cấu tạo của mẩu truyện, ông tin tưởng rằng người sáng tác tiếp tục gia tăng kiệt tác hỏng cấu và rằng "chất lượng của một kiệt tác hoàn toàn có thể được review vị quality của tư liệu tuy nhiên người sáng tác tiếp tục vô hiệu." Phong cơ hội của ông đã tiếp tục tăng tăng tính thẩm mỹ: dùng "câu tuyên phụ vương và màn trình diễn thẳng của trái đất hữu hình" với ngữ điệu đơn giản và giản dị và giản dị, Hemingway phát triển thành "nhà tạo nên khuôn mẫu văn xuôi với tác động nhất vô thế kỷ XX", theo gót ngôi nhà ghi chép tiểu truyện Meyers.

Xem thêm: gặp nhau cuối năm 2018 full

Trong bài bác báo "Mắt máy hình họa của Hemingway", Zoe Trodd lý giải rằng Hemingway dùng sự tái diễn vô văn xuôi sẽ tạo rời khỏi một hình họa ghép của hình họa chụp nhanh chóng sẽ tạo rời khỏi toàn cỗ tranh ảnh. Theo lý thuyết về tảng băng trôi của anh ấy, cô tuyên phụ vương, "đó cũng là một trong thác nước sông băng, được truyền vô vị sự thẩm mỹ và làm đẹp nhiều tiêu xài cự của anh".[9] Hơn nữa, cô tin tưởng rằng lý thuyết tảng băng của Hemingway "yêu cầu người gọi cảm biến toàn bộ câu chuyện" và người gọi cần "lấp ăm ắp những khoảng tầm trống trải tự thiếu thốn sót ở trong nhà văn với xúc cảm của họ".

Học fake Hemingway Jackson Benson tin tưởng rằng Hemingway tiếp tục dùng những cụ thể tự động truyện nhằm thao tác như các trang bị đóng góp khuông nhằm ghi chép về cuộc sống đời thường phát biểu công cộng không những về cuộc sống ông. Ví dụ, Benson nhận định rằng Hemingway tiếp tục dùng kinh nghiệm tay nghề của tớ và rút bọn chúng rời khỏi xa cách rộng lớn với những trường hợp "nếu như": "nếu tôi bị thương Theo phong cách tuy nhiên tôi ko thể ngủ vô đêm hôm thì sao? Điều gì tiếp tục xẩy ra nếu như tôi bị thương và phân phát điên, chuyện gì tiếp tục xẩy ra nếu như tôi được fake quay về mặt mày trận? " bằng phẳng cơ hội tách bản thân thoát khỏi những hero tự bản thân tạo nên, Hemingway gia tăng bộ phim truyền hình. Phương tiện nhằm đạt được một bộ phim truyền hình mạnh mẽ và tự tin là nhằm thuyên giảm, hoặc bỏ dở những xúc cảm tạo nên đái thuyết tuy nhiên anh ấy tiếp tục ghi chép.[10]

Lý thuyết tảng băng của Hemingway nêu nhảy chân thành và ý nghĩa hình tượng của thẩm mỹ và nghệ thuật. Ông dùng hành vi cơ vật lý để lấy rời khỏi một thao diễn giải về thực chất của sự việc tồn bên trên của thế giới. cũng có thể minh chứng một cơ hội thuyết phục rằng, "trong khi thay mặt đại diện mang đến cuộc sống đời thường của thế giới trải qua những mẫu mã hỏng cấu, Hemingway tiếp tục liên tiếp bịa thế giới ngăn chặn toàn cảnh của trái đất và ngoài trái đất của tớ nhằm đánh giá tình hình của thế giới từ khá nhiều ý kiến không giống nhau." [11]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b c Meyers 1985
  2. ^ Reynolds 1998
  3. ^ qtd. in Oliver 1999, tr. 322
  4. ^ qtd in Smith 1983
  5. ^ Baker 1972
  6. ^ Oliver 1999
  7. ^ Hemingway, The Art of the Short Story
  8. ^ Jenna Blum, 2013, The Modern Scholar published by Recorded Books, The tác giả at Work: The Art of Writing Fiction, Disk 1, Track 9, ISBN 978-1-4703-8437-1, "... that is what gives your story weight and gravitas.... "
  9. ^ Trodd 2007
  10. ^ Benson 1989
  11. ^ Halliday, E.M. (1956). “Hemingway's Ambiguity: Symbolism and Irony”. American Literature. American Literature, Vol. 28, No. 1. 28 (1): 1–22. doi:10.2307/2922718. JSTOR 2922718.

Văn liệu[sửa | sửa mã nguồn]

  • Baker, Carlos (1972). Hemingway: The Writer as Artist (ấn bạn dạng 4). Princeton University Press. ISBN 0-691-01305-5.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • Ernest Hemingway (1990). “The Art of the Short Story”. Trong Benson, Jackson (biên tập). New Critical Approaches đồ sộ the Short Stories of Ernest Hemingway. Duke University Press. ISBN 978-0-8223-1067-9.
  • Benson, Jackson (1989). “Ernest Hemingway: The Life as Fiction and the Fiction as Life”. American Literature. 61 (3): 345–358. doi:10.2307/2926824.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • Oliver, Charles M. (1999). Ernest Hemingway A đồ sộ Z: The Essential Reference đồ sộ the Life and Work. New York: Checkmark. ISBN 0-8160-3467-2.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • Mellow, James R. (1992). Hemingway: A Life Without Consequences. New York: Houghton Mifflin. ISBN 0-395-37777-3.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • Meyers, Jeffrey (1985). Hemingway: A Biography. London: Macmillan. ISBN 0-333-42126-4.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • George Plimpton (Spring 1958). “Ernest Hemingway, The Art of Fiction No. 21”. The Paris Review.
  • Reynolds, Michael S. (1998). The Young Hemingway. New York: Norton. ISBN 0-393-31776-5.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • Tetlow, Wendolyn (1992). Hemingway's In our time: lyrical dimensions. Cranbury NJ: Associated University Presses. ISBN 0-8387-5219-5.
  • Smith, Paul. (1983). “Hemingway's Early Manuscripts: The Theory and Practice of Omission”. Journal of Modern Literature. Indiana University Press. 10 (2): 268–288. JSTOR 3831126.
  • Stoltzfus, Ben (2003). “The Stones of Venice, Time and Remembrance: Calculus and Proust in Across the River and into the Trees”. The Hemingway Review. 22 (2): 20–29.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)
  • Trodd, Zoe (2007). “Hemingway's camera eye: The problems of language and an interwar politics of form”. The Hemingway Review. 26 (2): 7–21. doi:10.1353/hem.2007.0012.Quản lý CS1: ref trùng khoác ấn định (liên kết)